CẢM NGHĨ VỀ NGHỀ DẠY HỌC
CẢM NGHĨ VỀ NGHỀ DẠY HỌC
Được sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, sau bao nhiêu năm miệt mài học tập và rèn luyện, tôi đã trở thành người giáo viên dạy nghề.
Hơn ba mươi năm gắn bó với sự nghiệp trồng người. Trường Công nhân kỹ thuật Việt- Xô Sông Đà (nay là Trường Cao đẳng nghề Sông Đà), nơi đã đào tạo hàng chục ngàn cán bộ, Công nhân kỹ thuật phục vụ cho sự nghiệp CNH - HĐH đất nước. Từ mái trường này, lớp lớp các thế hệ học trò như những cánh chim đã tỏa đi khắp mọi miền đất nước xây dựng nên những Công trình, nhà máy nguy nga, hiện đại và mái trường thân yêu đó, thành phố Hòa Bình đã trở thành quê hương thứ hai của tôi. Với tôi, và chắc cũng như suy nghĩ của nhiều người, nghề dạy học luôn là một nghề cao quý.
Từ đời này qua đời khác, người Việt Nam đã truyền nhau câu phương ngôn “Không thầy đố mày làm nên”. Chỉ vậy thôi, cũng đủ thấy tầm quan trọng của nhà giáo trong việc truyền thụ kiến thức, nghề nghiệp, giáo dục nhân cách cho học sinh và cũng nhắc nhở
mọi người phải Tôn sư trọng đạo.
Từ xa xưa, Tôn sư trọng đạo đã là một truyền thống tốt đẹp được nhân dân Việt Nam đề cao, yêu quý và gìn giữ. Bác Hồ kính yêu đã khẳng định: Không có thầy giáo thì không có giáo dục. Nhiệm vụ của thầy, cô giáo là rất quan trọng và rất vẻ vang. Lúc sinh thời, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng đã từng phát biểu: Nghề dạy học là nghề cao quý bậc nhất trong các nghề cao quý. Nghề dạy học là một nghề sáng tạo bậc nhất trong các nghề sáng tạo vì nó sáng tạo ra những con người sáng tạo.
Chính vì tinh thần hiếu học, vì yêu cái chữ mà người dân Việt Nam chúng ta rất trân trọng những người làm nghề dạy học. Nhân dân tôn vinh, yêu mến gọi người thầy là Người giáo viên nhân dân, Người Kỹ sư tâm hồn. Bởi với người thầy giáo, dạy học không chỉ là dạy chữ, dạy nghề mà còn dạy cho học trò đạo lí làm người. Địa vị, vai trò của người thầy giáo luôn được người đời tôn quý, đạo thầy trò luôn được giữ gìn, khắc ghi.
Trong tục ngữ, ca dao Việt Nam, nhân dân ta đã dành cho người thầy giáo những tình cảm đặc biệt, sự tôn kính thiêng liêng:
- Nhất tự vi sư, bán tự vi sư.
- Không thầy đố mày làm nên.
- Trọng thầy mới được làm thầy.
Điều đó thật có ý nghĩa vô cùng và nó đã đi vào lời ru của các Bà, các Mẹ:
À ơi…! Qua sông thì bắc cầu kiều,
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy!
Trong văn học nghệ thuật ngày nay đã có không ít tác phẩm hay viết về hình ảnh người thầy giáo. Là học sinh, hẳn ai cũng đã thuộc lòng những câu thơ - câu hát đằm thắm, thiết tha trong bài hát Bụi phấn (thơ: Lê Văn Lộc – nhạc: Vũ Hoàng):
Khi thầy viết bảng,
Bụi phấn rơi rơi,
Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng,
Có hạt bụi nào vương trên tóc thầy….
Trong số rất nhiều những bài thơ hay viết về nghề dạy học, người thầy giáo, tôi rất tâm đắc những câu thơ của nhà thơ Xuân Định:
Bao lữ khách đi về trên bến vắng
Người sang sông, ai nhớ bến sông đời
Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ,
Mãi âm thầm như bụi phấn rơi rơi…
Mọi người thường hay ví người thầy giáo như người lái đò chở khách sang sông. Khách lên bờ có mấy ai ngoảnh lại, chỉ có người lái đò vẫn dõi trông theo. Thực tình, trên bến sông đời, lữ khách có thể chẳng mấy ai nhớ đến người lái đò nhưng trên bến sông tri thức thì con người dễ mấy ai quên, bởi lẽ những tri thức do người thầy giáo mang lại cho học sinh sẽ trở thành hành trang để các em mang theo suốt cả cuộc đời. Các em sẽ không bao giờ quên được hình ảnh người thầy giáo của mình. Bởi lẽ, thầy không chỉ đơn thuần là người truyền đạt tri thức, trí tuệ mà còn đem đến, khơi dậy cho học sinh những niềm đam mê, tình thương yêu, kỹ năng nghề nghiệp và kỹ năng sống. Thử hỏi có nghề nghiệp nào vinh dự, tự hào, hạnh phúc như NGHỀ DẠY HỌC?
Thật vậy, nghề dạy học là một nghề cao quý, đào tạo nên các thế hệ học trò, nguồn nhân lực quyết định sự phát triển của đất nước. Không gì có thể so sánh công lao vất vả của những người thầy giáo, cô giáo trong sự nghiệp trồng người. Theo năm tháng, lớp lớp thế hệ học trò đi qua, mái tóc thầy, cô ngày càng bạc trắng, nhưng tâm huyết muốn đem tri thức và những bài học quý giá truyền đạt cho các thế hệ học trò của mình thì vẫn vẹn nguyên trong mỗi người thầy.
Trong số rất nhiều những bài thơ hay viết về nghề dạy học, người thầy giáo, tôi rất tâm đắc những câu thơ của nhà thơ Xuân Định:
Bao lữ khách đi về trên bến vắng
Người sang sông, ai nhớ bến sông đời
Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ,
Mãi âm thầm như bụi phấn rơi rơi…
Mọi người thường hay ví người thầy giáo như người lái đò chở khách sang sông. Khách lên bờ có mấy ai ngoảnh lại, chỉ có người lái đò vẫn dõi trông theo. Thực tình, trên bến sông đời, lữ khách có thể chẳng mấy ai nhớ đến người lái đò nhưng trên bến sông tri thức thì con người dễ mấy ai quên, bởi lẽ những tri thức do người thầy giáo mang lại cho học sinh sẽ trở thành hành trang để các em mang theo suốt cả cuộc đời. Các em sẽ không bao giờ quên được hình ảnh người thầy giáo của mình. Bởi lẽ, thầy không chỉ đơn thuần là người truyền đạt tri thức, trí tuệ mà còn đem đến, khơi dậy cho học sinh những niềm đam mê, tình thương yêu, kỹ năng nghề nghiệp và kỹ năng sống. Thử hỏi có nghề nghiệp nào vinh dự, tự hào, hạnh phúc như NGHỀ DẠY HỌC?
Thật vậy, nghề dạy học là một nghề cao quý, đào tạo nên các thế hệ học trò, nguồn nhân lực quyết định sự phát triển của đất nước. Không gì có thể so sánh công lao vất vả của những người thầy giáo, cô giáo trong sự nghiệp trồng người. Theo năm tháng, lớp lớp thế hệ học trò đi qua, mái tóc thầy, cô ngày càng bạc trắng, nhưng tâm huyết muốn đem tri thức và những bài học quý giá truyền đạt cho các thế hệ học trò của mình thì vẫn vẹn nguyên trong mỗi người thầy.
Nghề dạy học là một nghề vinh quang, do đó để trở thành một người thầy giáo chân chính, đòi hỏi phải lao động nghiêm túc, không ngừng học tập nâng cao trình độ chuyên môn, tu dưỡng rèn luyện phẩm chất đạo đức, nghề nghiệp. Nghề dạy học đòi hỏi người đứng trên bục giảng phải có bản lĩnh chính trị vững vàng, biết nhẫn nại, chịu đựng để vượt qua khó khăn trước mắt, đem hết sức mình cống hiến cho những thế hệ tương lai của đất nước. Một nghề nghiệp mà cho dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cuộc sống chung có khó khăn hay cuộc đời riêng nhiều trắc trở, cũng không cho phép người thầy có thái độ bàng quang, buông thả, bất mãn, tiêu cực trước học trò.
Dạy học là một nghề khó và đôi khi mang đến cho chúng ta sự mệt mỏi, chán nản, bởi vì đâu đó vẫn còn những hiện tượng học sinh lười nhác, hỗn láo, không tôn trọng thầy cô. Nhưng đó chỉ là nỗi buồn thoáng qua bởi vượt lên tất cả là sự tin yêu, kính trọng của các thế hệ học trò, sự tin tưởng, gửi gắm của các bậc cha mẹ học sinh. Ta có thể bắt gặp học trò của mình trên khắp mọi miền tổ quốc, với những ánh mắt sáng lấp lánh, những nụ cười tươi và những cử chỉ cúi chào lễ phép. Khi đó cảm giác tự hào, hạnh phúc lại dâng trào và ta lại thấy thêm yêu nghề dạy học đã chọn./.
Thầy Lương Mạnh Dũng
Trưởng Khoa Động Lực
Bài viết liên quan